Nhọc Nhằn Kiếp Người

Kiếp người tựa giấc chiêm bao
Chiêm bao sao chẳng thấy đâu an nhàn?
Vua chúa, thủ tướng hay dân
Ai ai cũng phải nhọc nhằn sớm hôm

Điểu minh giản

Điểu minh giản
(Vương Duy)

Nhân nhàn quế hoa lạc,
Dạ tĩnh xuân sơn không.
Nguyệt xuất kinh sơn điểu,
Thời minh xuân giản trung.

Tống xuân từ

Tống xuân từ
(Vương Nhai)

Nhật nhật nhân không lão,
Niên niên xuân cánh quy.
Tương hoan hữu tôn tửu,
Bất dụng tích hoa phi.

Hoàng Hạc lâu

Hoàng Hạc lâu
(Thôi Hiệu)

Tích nhân dĩ thừa hoàng hạc khứ,
Thử địa không dư Hoàng Hạc lâu.
Hoàng hạc nhất khứ bất phục phản,
Bạch vân thiên tải không du du.
Tình xuyên lịch lịch Hán Dương thụ,
Phương thảo thê thê Anh Vũ châu.
Nhật mộ hương quan hà xứ thị,
Yên ba giang thượng sử nhân sầu.

Tống biệt

Tống biệt
(Vương Duy)


Há mã ẩm quân tửu,
Vấn quân hà sở chi?
Quân ngôn bất đắc ý:
Quy ngoạ Nam Sơn thuỳ.
Đãn khứ mạc phục vấn,
Bạch vân vô tận thì!

Quá tửu gia

Quá tửu gia
(Vương Tích)

Thử nhật trường hôn ẩm
Phi quan dưỡng tính linh
Nhãn khan nhân tận tuý
Hà nhẫn độc vi tinh

Khổng Tử - Đạo làm Người

Con người ta sinh ra lớn lên già cả rồi bệnh tật mất đi. Cát bụi lại trở về cát bụi. Âu cũng là quy luật thường tình của một kiếp người. Sinh, lão, bệnh, tử vốn là như vậy. Tuổi trung niên đã có những bước thăng trầm trong cuộc sống, có những thành công, có những thất bại trong cuộc sống vật chất, cuộc sống tình cảm đôi lứa.