Cuộc sống luôn công bằng, không cho không ai và cũng không vô tình
lấy đi của ai bất cứ điều gì mà không có sự bù đắp, trả giá. Đừng cảm
thấy mình mất tất cả hay có tất cả mà không suy nghĩ cho những người
xung quanh. Sẽ đến một lúc nào đó, bạn phải bật khóc, nhưng không vì một
lý do nào cả. Đó là lúc bạn nhận ra mình đã đánh mất quá nhiều thứ và
không bao giờ lấy lại được chúng nữa.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý nghĩa cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ý nghĩa cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Nhân Quả Và Trường đời
Tới bây giờ, Nhân Quả thường được hiểu như một luật thưởng phạt công bình: “Ở hiền gặp lành, ở
ác gặp dữ” hoặc “gieo gió gặt bão”.v.v… Bởi thế nhiều người đâm ra sợ
luật nhân quả và nhờ đó mà họ không dám làm ác, vì làm ác sẽ bị quả báo
xấu mai sau. Hoặc ngược lại, có người cúng dường bố thí thật nhiều để
mai sau thọ hưởng phước báo.
Núi cao không lời, nước sâu không sóng
Người sống nơi thế gian, tâm trí cần thoáng đạt một chút, được – mất xem nhẹ một chút, mục tiêu giảm xuống một chút, tâm danh lợi ít đi một chút, cân nhắc suy nghĩ vì người khác nhiều hơn một chút. Đây chính là cảnh giới của trí tuệ.
An nhiên tại tâm
Trong dòng đời mưu sinh, con người ta ngàn năm trôi nổi trên thế gian này, bất quá chẳng qua cũng chỉ như một vở kịch lớn. Ngoảnh đầu nhìn lại bỗng thấy thành hay bại cũng chỉ là hư vô. Công danh lợi lộc của một đời người trên thế gian chớp mắt cũng thành quá khứ dần tan biến như khói mây, một khi đã qua đi là không quay trở lại.
Tại sao các dòng sông không chảy thẳng?
Thời trẻ, dòng sông có lẽ vì không hiểu biết, vì từ khi sinh ra đã rất
hiếu động, gặp những khúc sông bị chặn lại, nó cứ thế xông thẳng vào,
dường như là tìm đến cái chết, nhưng lại không chết, chỉ là giống như
việc nhảy từ trên cao vài trăm mét xuống, tạo nên cảnh tượng hết sức kì
vĩ. Con người cũng vậy, thời trẻ tuổi tràn đầy niềm tin, sức khỏe dồi
dào khiến trời đất cũng phải rung động.
Những con đường mọc đầy cỏ dại
Trong cuộc sống, chúng ta có những lúc bước đi trên con
đường toàn cỏ dại, những lúc ấy bạn cảm thấy thế nào? Chán nản, bi quan,
tuyệt vọng hay chuẩn bị tinh thần thật tốt, tràn đầy sinh lực để vượt
qua chặng đường gian lao phía trước? Cách bạn lựa chọn đối mặt như thế
nào với khó khăn sẽ đem lại cho bạn cuộc sống như thế đấy, bạn tin
không?
Không phải ai cũng có may mắn được đi
trên những con đường bằng phẳng, không có quá nhiều thử thách và chông
gai. Nhưng nếu bạn không có được cái may mắn đó thì hãy cố gắng vượt qua
hoàn cảnh khó khăn của mình. Hãy chứng minh cho người khác thấy không
phải chỉ được đi trên con đường nhung lụa thì sẽ thành công hơn, vững
chắc hơn những người phải bước đi trên con đường mọc toàn cỏ dại.
Cảm ơn nhé, cuộc đời!
Bất cứ giây phút nào bạn phải đối mặt với khó khăn hay những
thất bại đang gần kề, bạn hãy nhớ rằng; cho dù có chuyện gì xảy ra đi
nữa, cuộc sống của bạn vẫn luôn tươi đẹp. Bởi vì, chuyện gì rồi cũng sẽ
qua, chuyện gì rồi cũng sẽ trở thành quá khứ. Chỉ có hiện tại với những
điều tươi đẹp nhất, ý nghĩa nhất luôn hiện hữu bên bạn.
Tiếng vọng
Cuộc sống sẽ trả ngược lại
những gì mà bạn đã đem đến cho nó. Những niềm vui, nỗi buồn, những ưu
tư, muộn phiền và cả nhưng dục vọng, cạm bẫy tầm thường bạn đã giăng ra
cho người khác. Cuộc sống sẽ trả lại bạn một cách sòng phẳng, không giấu
diếm, không thêm bớt cũng không lấy lãi một xu từ cuộc đời của bạn. Bởi
vì cuộc đời không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Nó là sự phản
chiếu của chính bạn.
Nếu không có ngày mai...
Lần cuối cùng chúng
ta vỗ vai một người bạn, lần cuối chúng ta ôm con là khi nào? Không biết
ngày mai chúng ta có còn cơ hội làm việc đó hay không. Liệu chúng ta đã yêu thương đủ nhiều để ngày mai ra đi cũng không phải hối tiếc hay chưa?
Một câu chuyện giản dị trên facebook của
một giáo viên trẻ ở Singapore, Matthew Zachary Liu đang được chia sẻ
rộng rãi mấy ngày nay. Xuất phát từ việc thầy Liu nghe tin về sự cố máy
bay MH17 và quyết định thay đổi nội dung bài học của mình trong ngày hôm
đó.
Lớp học của Liu có 40 học sinh mới 9
tuổi. Anh đến và viết lên bảng chữ MH17. Không nhiều đứa biết chuyện gì
đã xảy ra. Anh kể cho chúng rằng đó là một chiếc máy bay đã bị rơi ở
miền Đông Ukraine và đã có gần 300 người chết. Anh hỏi chúng nghĩ thế
nào. Một em đứng lên và nói rằng mình cảm thấy buồn vì có những người đã
mất đi người thân của mình. Bọn trẻ cũng hiểu rằng chuyện tương tự hoàn
toàn có thể đã diễn ra với một chiếc máy bay Singapore.
Anh hỏi có bao nhiêu bạn quan tâm nếu đó
là một chiếc máy bay Singapore? Tất cả các cánh tay giơ lên. “Tôi bảo
chúng hãy tưởng tượng rằng trên chiếc máy bay đó có một người bạn cùng
lớp. Nếu như điều cuối cùng mà các bạn làm hoặc nói với bạn đó là lời
trêu chọc hoặc bắt nạt thì sao? Các em sẽ cảm thấy gì?”. Thầy Liu bảo
các em quay sang vỗ vai bạn bên cạnh và nói rằng mình yêu bạn. Cả lớp
làm theo và những tràng cười xuất hiện. “Một em còn chạy sang lớp khác
để ôm bạn của mình” – Liu kể.
Thoạt trông thì việc nói với trẻ con về
cái chết có vẻ lẩm cẩm, nhưng đó là một suy nghĩ không bao giờ thừa. Câu
chuyện của thầy Liu đã thu được 23 nghìn lượt thích và hơn 8 nghìn lượt
chia sẻ trên mạng xã hội.
Tờ báo Telegraph (Anh) có bài viết với
nhan đề: “Chuyến bay MH17 và sự hỗn loạn của thế giới mới”. Sẽ rất mất
thời gian để giải thích khái niệm “sự hỗn loạn của thế giới mới” từ cái
nhìn của những nhà kinh tế học và xã hội học, để hiểu được sự tranh chấp
giữa các siêu cường và hệ lụy – mà thảm kịch MH17 là một trong số đó.
Nhưng trong sự hỗn loạn này, khi “lần
đầu tiên sau bảy thập kỷ, thế giới không có vai trò của người dẫn dắt”
(báo Foreign Policy, tháng 5/2012), khi các siêu cường vẫn đang mải mê
phân chia hành tinh, mỗi con người trong chúng ta đều đối mặt với sự
thiếu ổn định ở mức cao hơn trước. Hãy cứ tưởng tượng rằng một chính
sách trả đũa kinh tế của Mỹ có thể khiến một doanh nghiệp Trung Quốc
đóng cửa nhà máy ở Bình Dương. Bỗng nhiên có hàng nghìn thanh niên mất
việc, đói khát, tuyệt vọng, không thể về quê mà tìm cách trụ lại trên
đường phố TP HCM bằng nhiều cách, kể cả những cách chúng ta tường thấy
trên các trang báo Pháp Luật.
Một quả tên lửa bắn đi từ xung đột của
các nhóm lợi ích không nhất thiết phải là một quả tên lửa theo nghĩa đen
và nạn nhân không nhất thiết phải đang bay qua vùng chiến sự.
Thật ra, đó chỉ là những phân tích để
cảm nhận rõ thêm sự thiếu ổn định của thế giới. Chứ không cần đến sự mất
trật tự này, thì bản thân cuộc sống đã khó lường rồi. Nếu có điều gì
chúng ta học được từ thảm kịch của MH17, khi hàng trăm người bỗng nhiên
đi vào hư vô mà không phải bởi “nghiệp” của họ, thì đó không phải tranh
chấp Nga – phương Tây, không phải là bản chất của Euromaidan hay vấn đề
ngoại giao nào, mà đó là sự vô định của kiếp người.
Không phải ngẫu nhiên mà bài học quá đỗi đơn giản của thầy giáo Matthew Zachary Liu lại được yêu thích như thế.
Không biết lần cuối cùng chúng ta vỗ vai một người bạn, lần cuối chúng ta ôm con là khi nào. Không biết ngày mai chúng ta có còn cơ hội làm việc đó hay không. Không biết, hôm nay chúng ta đã yêu thương đủ nhiều để ngày mai ra đi cũng không phải hối tiếc hay chưa?
Không biết lần cuối cùng chúng ta vỗ vai một người bạn, lần cuối chúng ta ôm con là khi nào. Không biết ngày mai chúng ta có còn cơ hội làm việc đó hay không. Không biết, hôm nay chúng ta đã yêu thương đủ nhiều để ngày mai ra đi cũng không phải hối tiếc hay chưa?
Đức Hoàng
Hãy cứ hạnh phúc khi mọi thứ không hoàn hảo
Đây là đoạn văn do một người 85 tuổi viết khi ông ta biết mình không còn sống được bao lâu nữa. Hãy xem ý nghĩa của nó:
“Nếu
tôi được sống một lần nữa, tôi sẽ phạm nhiều sai lầm hơn. Tôi sẽ không
thích mình hoàn hảo quá như vậy. Tôi sẽ thư giãn hơn, sẽ ngu ngốc hơn.
Thật sự tôi sẽ xem nhẹ hơn vài điều. Tôi sẽ điên rồ hơn và ít ngăn nắp
hơn.
Cuộc sống cần cả hạnh phúc và đau khổ
Chúng
ta vẫn thường nghe nói “anh A sướng”, “chị B khổ”. Liệu có đúng là
người này sướng hơn (hay khổ hơn) người kia hay không? Cá nhân tôi đã
từng rơi nước mắt khi chứng kiến những cảnh đời đau khổ, những con người
tuy đã cố gắng rất nhiều nhưng vẫn sống mãi trong cảnh vất vả, lam lũ.
Tôi đã từng nhiều lần tự nhủ: “Tại sao lại như thế. Cuộc đời sao thật
bất công”. Có thật là cuộc đời bất công không? Đã từ lâu tôi đi tìm lời
giải đáp cho vấn đề này.
Mệt rồi, đừng gắng gượng!
Vài lời cùng nhắn nhủ sẻ chia với bạn khi một lúc nào đó, bạn cảm thấy mọi thứ thật mệt mỏi và vô vị.
Cuộc sống
đem đến cho chúng ta nhiều niềm vui và cũng không ít những nỗi buồn. Có
những lúc bạn tưởng thành công nắm được trong tay nhưng cuối cùng lại
thất bại cay đắng. Có những người khiến chúng ta yêu thương trân trọng
nhưng cuối cùng lại rời bỏ ta. Dường như cả thế giới đang quay lưng với
bạn, không còn điều gì níu giữ bạn với cuộc sống nữa…
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



