Khiêm tốn và chân thành

Người ta kể lại một câu chuyện về chuyến viếng thăm nhà tù của quận công Osola như sau:

Trong một chuyến công tác, Ngài được dẫn đi thăm một nhà tù nổi dọc bờ sông, các tù nhân được tự do trao đổi cùng quận công. Ngài ân cần hỏi thăm lý do bị giam giữ của mỗi tù nhân và mỗi tù nhân được tự do trình bày sự lầm lẫn của guồng máy công lý và nhiều phạm nhân đã không nhận tội mình.

Một người than là anh phải bị phạt vào đó chỉ vì ông quan tòa thích vậy, người khác nữa khăng khăng đổ tội cho lòng ganh tị của kẻ thù riêng. Nói chung không ai đáng tội cầm tù tại đó cả. Cuối cùng có một tù nhân thưa:

- Thưa quận công, tôi đáng hình phạt vì tôi cần tiền, tôi đã ăn trộm và bị bắt.

Ngài quận công rất là cảm động với lòng thành thật và khiêm nhường của tội nhân này. Giữa đoàn tù nhân xúm quanh, Ngài lớn tiếng tuyên bố:

- Anh thật có tội, không xứng đáng ở chung với những người ở đây. Anh hãy rời khỏi nơi đây lập tức.

Ngay tức thì, Ngài quận công tha bổng cho anh tù nhân khiêm tốn chân thành đó.

''Tôi cần tiền, tôi đã ăn trộm, và tôi bị bắt''. Một lời thú tội giản dị, một sự nhận tội thẳng thắn.

Lòng thật thà và tính khiêm tốn nhìn nhận tội mình đã mang lại tự do cho tù nhân kia. Những đồng bạn anh phủ nhận hành động tội lỗi của mình đã phải suy nghĩ để tìm lý do chữa mình, oái oăm thay, chính vì họ chưa nhận lỗi nên cần phải giam cầm hầu có giờ suy nghĩ hơn để biết mình.

Câu chuyện trên nhắc nhở mỗi người chúng ta, khi đã lầm lỡ và biết nhận ra lỗi lầm của mình, thì chính lúc đó chúng ta không còn là một tội nhân nữa, mà chúng ta là một tờ giấy trắng và có tư cách làm lại cuộc đời, dù rằng trước mặt người xung quanh, chúng ta vẫn mang vết tích của tội lỗi. Nếu chúng ta đã thật lòng ăn năn và quyết tâm sửa sai thì chúng ta hoàn toàn cảm thấy thanh thản.

Còn những người lúc nào cũng né tránh và cho rằng vì cái này vì cái kia mà mình mới phạm tội ác,thì người đó dù có được tha tội khi mãn hạn tù, nhưng lương tâm của người đó vẫn luôn luôn trách cứ người đó.

                                                  Sưu tầm

Biết nói “Không"

Có một điều chúng ta thường mắc phải, và vì thế đưa bản thân vào khó khăn: đó là không biết nói “không”. Ta luôn tỏ ra dễ dãi: “Không có vấn đề gì, tôi sẽ làm việc này”, “Được rồi, tôi sẽ làm việc kia”… dù trong thâm tâm, ta biết mình thật sự không muốn làm, hoặc mình đã có quá nhiều việc phải làm. 

Giá Trị của Nụ Cười

Một nụ cười không làm mất mát gì cả, nhưng lại ban tặng rất nhiều.

Nó làm giàu có những ai đón nhận nó mà không làm nghèo đi người sinh ra nó.

Thuê người và nhờ người

Luận về thuật lãnh đạo, có một lời khuyên của vị quân sư nọ cho minh chủ của mình rất đáng để các nhà lãnh đạo suy nghĩ : “Trên đời này chỉ có hai việc khó là lên Trời và nhờ người”. Vấn đề ở đây là chữ “nhờ”, và bài viết này cũng chỉ muốn nói về chữ “nhờ” trong kinh doanh.

Bí quyết từ chối trong công việc

Vì quá bận rộn hay đơn giản là không có tâm trí để làm việc khác nên bạn phải từ chối giúp đỡ đồng nghiệp. Tuy nhiên, nếu không khéo léo, bạn có thể gây ra sự hiểu lầm cho người khác rằng bạn là người ích kỉ, xa cách với mọi người.

Một tình yêu lớn

"Tôi thoát ra khỏi vũng bùn ma tuý là nhờ nỗ lực không mệt mỏi của vợ tôi. Ngay cả khi biết tôi bị HIV, cô ấy cũng không từ bỏ mà còn động viên, an ủi chăm sóc tôi chu đáo. Những người đàn ông nghiện hút hoặc bị nhiễm HIV nhìn vào gia đình tôi với nỗi khát khao bỏng cháy và niềm ao ước giá như vợ họ được một phần của vợ tôi. Tôi vô cùng biết ơn, cảm phục và luôn có cảm giác “mắc nợ” vợ mình”. 

Kiên nhẫn để thành công

Trước khi thành danh, ngôi sao điện ảnh Sylvester Stallone là một chàng trai nghèo khó. Tài sản duy nhất lúc bấy giờ của anh là 100 đôla và chiếc xe cà khổ, chậm chạp như lão rùa già. Lão rùa già đó cũng là nơi để anh chợp mắt khi về đêm. Bần cùng đến độ Sylvester Stallone không trả nổi tiền bãi đậu xe. Vì thế, anh luôn đậu xe 24/24 trước cửa siêu thị với lý do đơn giản: không tốn tiền.